Chúa Nhật I  Mùa Vọng, Năm C

Luca 21, 25-28. 34-36

28112012tailieuTrời đã đổi mùa. Niên lịch phụng vụ cũng sang trang : mùa vọng đã bắt đầu. Giáo Hội muốn dùng bài Tin Mừng hôm nay để giáo huấn chúng ta : trước tiên là giúp ta hiểu ý nghĩa của mùa vọng, thứ đến dạy ta thái độ cụ thể phải có để sống mùa vọng tốt hơn.

1. Ý nghĩa của mùa vọng

Nói đến mùa vọng người ta nghĩ ngay đây là mùa chuẩn bị tâm hồn để mừng lễ Chúa Giáng Sinh. Các ca đoàn sẽ tập hát, những buổi thống hối cộng đồng sẽ được cử hành, những hang đá sẽ được chuẩn bị. Mùa vọng không chuẩn bị cho lễ Giáng Sinh là gì !. Đúng vậy, nhưng đây là mục đích gần của mùa vọng. Nó chỉ là bàn đạp giúp chúng ta đi xa hơn mà thôi.

Thật ra, mục đích chính yếu của mùa vọng là hướng cái nhìn chúng ta về ngày Đức Kitô trở lại. Ngày ấy, Người sẽ đến trên mây trời trong quyền năng và vinh quang. Những hiện tượng như trời rung đất chuyển, biển gào sóng vỗ…mà văn chương khải huyền Cựu ước nói đến và Tin Mừng trích dẫn, tựu trung cũng chỉ là nền trời cho Con Người xuất hiện như Đấng thẩm phán quyền uy mà con người sẽ phải đối diện và trả lẽ về cuộc sống hôm nay.

Nếu những hiện tượng lạ lùng là cớ cho con người hãi hùng, hồn xiêu phách lạc (c. 26), thì đối với các tín hữu, đó là ngày cứu độ họ mong chờ. Và thái độ thích hợp là “đứng thẳng và ngẩng đầu lên” (c.28) như thể để đón nhận ơn mưa móc của Chúa : “Trời cao hãy đổ sương xuống, và ngàn mây hãy mưa Đấng cứu đời”.

Hiểu như thế, thì mùa vọng chẳng những là mùa mong đợi, nhưng còn phải là mùa nuôi dưỡng nơi ta lòng khát vọng Chúa. Nếu không có tâm tình này, lễ Chúa Giáng Sinh sẽ chỉ còn là một kỷ niệm của quá khứ được ta làm sống lại, chứ không mang lại lợi ích thiêng liêng nào cho ta.

Mùa vọng, khi nói đến việc Đức Kitô sẽ trở lại, còn muốn đưa cái nhìn chúng ta “đi xa hơn hiện tại”, giúp chúng ta biết nghĩ về cùng đích đời người - điều mà người ta ít quan tâm hay nghĩ đến - và phải làm gì để hoàn thành định mệnh đời ta.

2. Thái độ đối với mùa vọng

Vì thế, đi vào mùa vọng, Giáo Hội kêu gọi ta hãy có những thái độ thích hợp.

Trước tiên là sự trông chờ và khát vọng Chúa như đã nói trên, nếu không mùa vọng sẽ đi qua một cách vô ích và ơn Chúa cũng không đổ xuống lòng ta.

Thứ đến, Chúa dạy ta hãy đề phòng : “chớ để lòng mình ra nặng nề vì chè chén say sưa, lo lắng việc đời…” (c.34). Đó là những cản trở thật sự khiến ta hờ hững đối với Chúa. Một sự thanh thoát của lòng trí và tâm hồn là điều kiện cần thiết để ta có thể gần Chúa và khát vọng Người.

Thứ ba là tỉnh thức.

Trong Kinh Thánh lời kêu gọi tỉnh thức luôn gắn liền với đêm tối và người kẻ trộm (x.Lc 12, 36-40 ; 1 Tx 5, 2-3) để nói đến sự bất ngờ lúc Chúa đến và tư thế sẵn sàng để đón Người. Tỉnh thức ở đây ắt hẳn không phải là chong đèn ngồi đợi, cho bằng là giữ cho lòng mình luôn ở trong trạng thái đẹp lòng Chúa.

Và cuối cùng là sự cầu nguyện. Tỉnh thức luôn phải đi liền với sự cầu nguyện. Là bởi vì con người thường yếu đuối hơn mình tưởng. Chỉ có sức mạnh của Chúa mới có khả năng nuôi dưỡng nơi ta sự tỉnh thức liên tục, lòng mong chờ và khát vọng Chúa, đồng thời giúp ta có thể “đứng thẳng và ngẩng đầu lên”.

Mùa vọng, như vậy, là mùa hồng ân. Chúng ta hãy có những thái độ xứng hợp để đón nhận ơn Chúa.

Lm Phêrô Trần Đình

Hằng tuần Chúa Nói Ta Đáp, Năm A đã được xuất bản tại Hoa Kì và được xuất bản lần 2 tại Việt Nam. Lời giới thiệu về sách được ghi ở Mục: Sách của Tác giả trang chủ, cuối cột 1.

Hằng tuần Chúa Nói Ta Đáp, Năm B đã được xuất bản tại Hoa Kì và được xuất bản lần 2 tại Việt Nam. Lời giới thiệu về sách được ghi ở Mục: Sách của Tác giả trang chủ, cuối cột 1.

Hằng tuần Chúa Nói Ta Đáp, Năm C đã được xuất bản tại Hoa Kì và được xuất bản lần 2 tại Việt Nam. Lời giới thiệu về sách được ghi ở Mục: Sách của Tác giả trang chủ, cuối cột 1.

Dương Lịch & Âm Lịch