Chỉ còn ít ngày nữa thôi là đến Đại lễ Chúa Giáng Sinh – một trong những dịp lễ lớn nhất, thiêng liêng nhất của người Kitô hữu và cũng đã trở thành biểu tượng văn hóa toàn cầu. Khắp nơi trên thế giới, từ những thành phố lớn đến vùng quê hẻo lánh, đã rực rỡ ánh đèn màu lung linh huyền ảo.

Những món quà được gói ghém cầu kỳ với giấy màu, ruy băng lộng lẫy, những ông già Noel đỏ chót với túi quà nặng trĩu trên vai bận rộn xuất hiện khắp mọi nơi để phát quà “theo đơn đặt hàng” từ trẻ em. Những bản nhạc Giáng Sinh vui tươi, rộn ràng như Jingle Bells, Silent Night hay We Wish You a Merry Christmas vang lên không ngớt trên mọi nẻo đường, trong các trung tâm thương mại, siêu thị, quán cà phê và cả trên radio, truyền hình. Không khí những ngày cuối năm dường như đặc quánh lại trong sự hối hả, nhộn nhịp đến nghẹt thở. Từ các trung tâm thương mại sầm uất với hàng dài người xếp hàng thanh toán, cho đến những con ngõ nhỏ bé yên bình, đâu đâu cũng thấy sự hiện diện sống động của không khí lễ hội. Người ta trang hoàng nhà cửa bằng những dây đèn nhấp nháy, những vòng nguyệt quế xanh tươi treo trước cửa, những cây thông Noel cao vút lấp lánh đồ trang trí. Người ta lên kế hoạch tỉ mỉ cho những buổi tiệc tùng ấm cúng với gia đình, bạn bè, đồng nghiệp. Người ta chen chúc nhau để chụp những bức ảnh check-in bên cây thông khổng lồ ở quảng trường, bên những hang đá nhân tạo được dựng lên công phu với ánh đèn neon lấp lánh, tượng Chúa Hài Đồng, Đức Mẹ và thánh Giuse. Mọi thứ dường như đều hoàn hảo, đều được chuẩn bị một cách công phu, chu đáo để đón chờ một sự kiện trọng đại mà ai cũng háo hức. Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ bọc hào nhoáng, rực rỡ và ồn ào ấy, có một sự thật đau lòng đang bị che lấp một cách tinh vi, một nghịch lý đang âm thầm diễn ra mà ít ai đủ can đảm để dừng lại và nhìn thẳng vào: dường như chúng ta đang làm mọi cách để mừng lễ một cách náo nhiệt nhất, nhưng lại vô tình hay cố ý quên mất “chủ nhân” thực sự của ngày lễ ấy. Chúng ta đang tham dự một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng nhất trong năm, với bánh kem khổng lồ, pháo hoa rực rỡ, âm nhạc sôi động, nhưng nhân vật chính – Đấng Sinh Nhật – lại vắng mặt một cách đáng buồn, hoặc tệ hơn nữa, bị gạt sang một góc khuất của sự lãng quên, bị thay thế bởi những biểu tượng thương mại hóa.

Khắp nơi trên mạng xã hội, trong các cuộc trò chuyện hàng ngày, vang lên những lời chúc vui vẻ trong những ngày lễ bằng một công thức trung dung, lịch sự và không gây tranh cãi chút nào: “Noel vui vẻ”, “Giáng Sinh vui vẻ”, “Chúc mừng Giáng Sinh”, hay chung chung hơn nữa là "Mừng mùa Lễ hội", "Happy Holidays" hay "Season's Greetings". Những câu chúc này nghe qua thì thật êm tai, thật văn minh, thật hòa nhã và bao dung. Nó an toàn tuyệt đối, nó làm hài lòng tất cả mọi người, bất kể họ thuộc tôn giáo nào, tín ngưỡng ra sao hay thậm chí không có tôn giáo nào. Trong một xã hội đa dạng, đa văn hóa như ngày nay, những lời chúc trung lập ấy dường như là lựa chọn hoàn hảo để tránh mọi xung đột, mọi hiểu lầm không đáng có. Nhưng giữa những ánh đèn rực rỡ multicolored, những món quà được gói ghém cầu kỳ với nơ xinh xắn, những bữa tiệc linh đình, chúng ta cần can đảm dừng lại một chút, giữa dòng người hối hả, để tự vấn lương tâm mình một cách chân thành và sâu sắc: Chúng ta thực sự đang mừng ngày lễ gì đây? Và chúng ta mừng vì điều gì sâu xa nhất? Tại sao chúng ta lại chúc nhau vui vẻ trong dịp này? Niềm vui ấy bắt nguồn từ đâu, từ những giá trị nào? Phải chăng chỉ là niềm vui nhất thời của việc được nghỉ ngơi dài ngày, được nhận quà tặng giá trị, được mua sắm thả ga trong các đợt sale lớn, hay được hòa mình vào đám đông náo nhiệt với bạn bè? Nếu chỉ dừng lại ở đó, nếu niềm vui Giáng Sinh chỉ xoay quanh những điều vật chất và giải trí ấy, thì ngày lễ này có khác gì một kỳ nghỉ cuối tuần kéo dài, một lễ hội mua sắm Black Friday thông thường, hay một dịp để thỏa mãn nhu cầu tiêu dùng? Sự hời hợt trong ngôn từ mà chúng ta sử dụng hàng ngày thực ra đang phản ánh một cách chính xác sự hời hợt dần dần trong tâm thức và đời sống đức tin. Chúng ta đang dần đánh mất đi cái cốt lõi, cái hồn cốt thiêng liêng của ngày lễ, để vô tình chạy theo những giá trị phù phiếm, tạm bợ bên ngoài – những thứ chỉ mang lại niềm vui chóng qua, không chạm đến tận cùng trái tim con người.

Cần phải khẳng định lại một cách mạnh mẽ, rõ ràng và không khoan nhượng rằng: Giáng Sinh không phải là một mùa trong năm như bốn mùa xuân hạ thu đông theo quy luật tự nhiên. Nó không phải là sự thay đổi của thời tiết, không phải là những cơn gió lạnh se sắt hay tuyết rơi trắng xóa mà một số vùng miền may mắn có được. Giáng Sinh cũng không phải chỉ là một cảm thức văn hóa mơ hồ, một bầu không khí se lạnh được dựng lên nhân tạo để làm hài lòng đám đông, để người ta có cớ khoác lên mình những chiếc áo ấm thời trang, khăn choàng xinh xắn và dạo phố ngắm đèn. Càng không phải là một ngày lễ được các tập đoàn kinh tế lớn tạo ra một cách có chủ đích để kích thích sự tiêu thụ mạnh mẽ trong dân chúng, để bán ra hàng triệu món đồ trang trí lấp lánh, bánh kẹo ngọt ngào, rượu vang, hay vô số quà cáp đắt tiền. Và chắc chắn, Giáng Sinh không đơn giản chỉ là dịp để học sinh sinh viên được nghỉ học dài hạn, người lao động được nghỉ phép để rồi tranh thủ đi du lịch xa xỉ, ngủ nướng thỏa thuê hay sum họp gia đình bên những bàn tiệc đầy ắp sơn hào hải vị. Tất cả những điều đó – nghỉ ngơi thư giãn, sum họp gia đình, trao tặng quà cáp, thưởng thức ẩm thực – tự bản thân chúng đều là những điều tốt đẹp, đáng quý, góp phần làm cho cuộc sống thêm phần ý nghĩa và ấm áp. Nhưng chúng không phải là định nghĩa cốt lõi, không phải là bản chất thực sự của Giáng Sinh. Nếu tách rời hoàn toàn khỏi nguồn cội thiêng liêng, khỏi ý nghĩa sâu xa ban đầu, chúng chỉ trở thành những hoạt động giải trí vô hồn, những nghi thức xã giao thiếu chiều sâu, giống như một vỏ bọc đẹp đẽ nhưng bên trong rỗng tuếch.

Giáng Sinh thực sự là một biến cố quan trọng bậc nhất, vĩ đại nhất trong lịch sử cứu độ của niềm tin Ki-tô giáo, là biến cố Nhập Thể cụ thể và lịch sử của Con Thiên Chúa. Đó là khoảnh khắc vĩ đại, linh thiêng và đầy mầu nhiệm khi Ngôi Lời Thiên Chúa bước vào dòng chảy lịch sử nhân loại, khi thời gian vĩnh cửu chạm đến thời gian hữu hạn của kiếp người. Thiên Chúa, Đấng Cao Cả, Toàn Năng và Vô Hình, đã chọn mặc lấy xác phàm yếu đuối, đã chọn hạ mình xuống để cư ngụ trong sự nghèo hèn, đơn sơ của kiếp người chúng ta. Đây không phải là một câu chuyện cổ tích đẹp đẽ được thêu dệt để dạy đời, không phải là một huyền thoại mơ hồ từ thời xa xưa. Đây là một sự kiện lịch sử có thật, được ghi chép trong Kinh Thánh và được chứng thực qua bao thế hệ, một sự can thiệp trực tiếp, đầy yêu thương của Thiên Chúa vào dòng chảy tội lỗi và đau khổ của nhân loại. Ngài đã đến với chúng ta không phải trong uy nghi lộng lẫy của một vị vua trần thế với cung điện vàng son, không phải trong sự giàu sang phú quý với đoàn tùy tùng hùng hậu, mà trong hình hài một hài nhi yếu ớt, bé bỏng, sinh ra nơi hang bò lừa tối tăm, giữa đêm đông lạnh giá, giá buốt ở Belem năm xưa. Mầu nhiệm Nhập Thể chính là mầu nhiệm của Tình Yêu tự hủy đến tận cùng, của sự khiêm nhường hạ mình đến mức không thể tưởng tượng nổi. Thiên Chúa cao cả đã trở nên nhỏ bé để chúng ta – những con người nhỏ bé – có thể chạm đến Ngài. Khi chúng ta cố tình lược bỏ Chúa Kitô ra khỏi trung tâm của ngày lễ này, khi chúng ta thay thế Ngài bằng những biểu tượng thương mại, chúng ta chỉ còn lại một chiếc khung trống rỗng, vô hồn – một thực tại được trang hoàng lộng lẫy bằng đèn màu, quà tặng nhưng hoàn toàn thiếu đi hơi ấm của sự sống đích thực. Giống như một ngôi nhà nguy nga được sơn son thiếp vàng, trang trí cầu kỳ nhưng bên trong không có sự sống, không có lửa ấm gia đình, không có chủ nhân ngự trị. Một Giáng Sinh không có Chúa Kitô ở trung tâm chính là một sự lừa dối ngọt ngào nhưng đầy bi đát, một lễ hội rỗng tuếch che đậy nỗi cô đơn sâu thẳm của con người hiện đại.

Thật đáng lo ngại và đau lòng khi quan sát thấy rằng chính những người tin, những người tự nhận mình là Kitô hữu, những người đã lãnh nhận bí tích rửa tội, cũng bắt đầu dần dần sử dụng những ngôn từ né tránh, ngại ngùng việc gọi tên trực tiếp Đức Giêsu Kitô – Đấng Cứu Thế. Trong các tấm thiệp Giáng Sinh xinh xắn, trên các dòng trạng thái mạng xã hội đầy màu sắc, hay trong những lời chúc xã giao hàng ngày, cái tên thiêng liêng "Giêsu", "Chúa Hài Đồng", "Emmanuel – Thiên Chúa ở cùng chúng ta" dần dần vắng bóng một cách đáng báo động. Thay vào đó là những hình ảnh vui nhộn của ông già Noel với bộ râu trắng xóa, của tuần lộc kéo xe, của người tuyết cười toe toét, của những món quà chồng chất. Đây không đơn thuần chỉ là câu chuyện về phép lịch sự xã giao hay sự tế nhị trong giao tiếp đa văn hóa, không phải là chuyện "nhập gia tùy tục" để hòa đồng với mọi người hay sợ làm phiền lòng người khác. Mà sâu xa hơn nữa, đó là dấu chỉ rõ ràng của một đức tin đang dần đánh mất tâm điểm, đang bị pha loãng một cách nguy hiểm bởi chủ nghĩa thế tục lan tràn. Nếu ngay cả những người thuộc về Ngài, những người được Chúa Giêsu gọi là "muối cho đời" và "ánh sáng cho trần gian", cũng ngừng nhắc đến Đấng mà mình tôn thờ và yêu mến, thì thực chất chúng ta đang chờ đợi ai trong Mùa Vọng đầy ý nghĩa này? Chúng ta đang chuẩn bị tâm hồn để đón tiếp ai vào đêm Thánh? Một Kitô giáo im lặng về Chúa Kitô, ngại ngùng tuyên xưng Danh Ngài sẽ nhanh chóng biến chất thành một tập tục luân lý khô khan, một tổ chức từ thiện xã hội tốt đẹp nhưng thiếu sức sống siêu nhiên, hay tệ hơn là một câu lạc bộ văn hóa thông thường, chứ không còn giữ được sức mạnh của một chứng tá đức tin sống động, mãnh liệt. Chúng ta đang tự biến mình thành những kẻ vô thần thực hành ngay giữa lòng ngày đại lễ của chính đức tin mình – một nghịch lý đau đớn.

Ngôn từ vốn có sức mạnh kỳ diệu, sức mạnh hình thành nên thực tại xung quanh và điều chỉnh sâu xa tâm hồn con người. Cách chúng ta gọi tên một sự vật, một biến cố sẽ định hình cách chúng ta suy nghĩ, cảm nhận và hành xử với sự vật ấy. Việc thay thế dần dần ý nghĩa thiêng liêng, mầu nhiệm của Giáng Sinh bằng những danh xưng trung tính, vô thưởng vô phạt, an toàn xã hội có vẻ chỉ là một thay đổi nhỏ bé, một sự thích nghi cần thiết với thời đại đa nguyên. Nhưng thực tế, nó phản ánh một sự dịch chuyển sâu xa và đầy nguy hiểm trong tâm thức cộng đồng: một đức tin muốn tận hưởng mọi niềm vui lễ hội rộn ràng nhưng lại khước từ sự hiện diện sống động của Đấng làm nên ý nghĩa ngày lễ. Chúng ta muốn ánh sáng lung linh từ hàng ngàn bóng đèn, nhưng không muốn đón nhận Nguồn Sáng thực sự là Chúa Kitô. Chúng ta muốn bình an trong những ngày nghỉ, nhưng từ chối Vua Bình An đã đến để ban tặng bình an đích thực. Chúng ta muốn quà tặng vật chất chồng chất, nhưng quay lưng với Đấng là Món Quà vĩ đại nhất mà Thiên Chúa Cha ban tặng nhân loại. Tiến trình thế tục hóa này diễn ra một cách âm thầm nhưng tàn khốc, như một cơn mưa dầm thấm lâu ngày, bào mòn dần những góc cạnh sắc bén của chân lý đức tin. Đầu tiên, người ta tước đi Danh Thánh khỏi lời chúc tụng công khai, cho rằng tôn giáo là chuyện riêng tư, không nên mang ra nơi công cộng. Sau đó, người ta loại bỏ dần Sự Hiện Diện của Thiên Chúa ra khỏi không gian xã hội, khỏi trường học, khỏi nơi làm việc, khỏi các biểu tượng công cộng. Và cuối cùng, cái còn lại chỉ là một khoảng trống lớn lao, lạnh lẽo được che đậy khéo léo bằng những lớp trang trí đắt tiền, những tiếng cười nói rộn ràng nhưng trống rỗng, thiếu chiều sâu bên trong.

Ngày Chúa Giáng Sinh chân chính không phải là lúc để chúng ta thỏa hiệp dễ dãi với sự tục hóa đang lan rộng, không phải là dịp để chúng ta buông xuôi theo dòng chảy mạnh mẽ của chủ nghĩa tiêu thụ và hưởng thụ. Trái lại, đây chính là thời điểm ân sủng đặc biệt để chúng ta can đảm lội ngược dòng, để đưa Đức Giêsu Kitô trở lại vị trí trung tâm xứng đáng – nơi mà Ngài phải ngự trị mãi mãi. Ngài phải là trung tâm của căn nhà chúng ta, nơi hang đá Belem được đặt ở vị trí trang trọng nhất, nổi bật nhất chứ không phải cây thông Noel cao vút hay đống quà cáp chồng chất. Ngài phải là trung tâm của bàn tiệc gia đình, nơi mọi người cùng dừng lại để tạ ơn Thiên Chúa vì hồng ân sự sống, sự cứu chuộc và bao ơn lành khác. Ngài phải là trung tâm của những lời chúc phúc, để mỗi lời chúc Giáng Sinh chúng ta gửi đi đều mang theo Tin Mừng Bình An thực sự từ Trời Cao. Và quan trọng nhất, Ngài phải là trung tâm của máng cỏ tâm hồn mỗi người chúng ta – một máng cỏ đơn sơ nhưng ấm áp tình yêu. Chúng ta tuyên xưng Danh Thánh Ngài không phải để gây hấn, để phân biệt đối xử hay áp đặt niềm tin lên người khác một cách thô bạo. Nhưng chúng ta tuyên xưng để sống đúng với chân lý mà chúng ta đã lãnh nhận và tin kính, để làm chứng tá sống động cho một Tình Yêu vô biên đã dám hạ mình và chết vì yêu con người. Đó là sự nhìn nhận khiêm nhường, chân thành về Đấng là nguồn cội thực sự của mọi niềm vui bền vững. Bởi lẽ, nếu không có Chúa Kitô, mọi niềm vui trần thế dù rực rỡ đến đâu cũng sẽ chóng qua như hoa sớm nở tối tàn, và cuối cùng chỉ để lại dư vị đắng chát của sự hư vô, cô đơn.

Thiên Chúa đã không chọn trở thành một ý niệm trừu tượng xa vời, một triết lý cao siêu khó hiểu hay một năng lượng vô hình mơ hồ. Ngài đã chọn trở nên người phàm cụ thể, bằng xương bằng thịt như chúng ta. Ngài đã có một cái tên gọi thân thương: Giêsu. Ngài đã có một gia đình giản dị: Đức Maria và thánh Giuse. Ngài đã có một quê hương nghèo khó: Nazareth. Ngài đã bước vào dòng lịch sử thực tế của loài người chúng ta, chịu lạnh lẽo giá buốt, chịu đói khát, chịu bị từ chối ngay từ những giây phút đầu chào đời – không có chỗ trong hàng trọ Belem. Sự kiện Nhập Thể vĩ đại chính là lời khẳng định mạnh mẽ nhất, rõ ràng nhất về giá trị bất diệt của con người và của trần gian này. Thiên Chúa yêu thương con người đến mức dám trở nên giống con người để cứu chuộc. Vì vậy, trong những ngày chuẩn bị Giáng Sinh này, chúng ta đừng để những công việc chuẩn bị bên ngoài – dù cần thiết – lấn át hoàn toàn sự chuẩn bị thiêng liêng cho một cuộc gặp gỡ đích thực của tâm hồn với Chúa. Đừng để việc lau dọn nhà cửa sạch sẽ, mua sắm quần áo mới, trang trí cây thông, chuẩn bị cỗ bàn thịnh soạn chiếm hết thời gian, tâm trí và sức lực, đến nỗi không còn một khoảnh khắc nào để thinh lặng, suy niệm và cầu nguyện. Việc "dọn mình" mừng lễ chân chính không chỉ là đi xưng tội cho xong một lần để lãnh nhận bí tích, mà là dọn dẹp những ngổn ngang lo toan đời thường, những toan tính ích kỷ, những hận thù ghen ghét, những vết thương lòng còn âm ỉ, để nhường chỗ cho Chúa Hài Đồng ngự vào tâm hồn. Một tâm hồn quá bận rộn, ồn ào và đầy lo lắng cũng giống như quán trọ đông đúc tại Belem năm xưa – không còn chỗ trống nào cho Chúa trọ lại, dù chỉ là một góc nhỏ bé.

Ước gì trong những ngày này, giữa thế giới đầy tiếng ồn ào của sự mua sắm không ngừng, của nhạc xập xình từ loa phát thanh, của những lời mời gọi tiệc tùng liên miên, của thông báo shipper giao hàng, chúng ta vẫn giữ được sự tỉnh thức cần thiết và quý giá. Hãy cố gắng tìm cho mình những khoảng lặng quý báu, những "sa mạc nội tâm" giữa lòng thành phố nhộn nhịp, để lắng nghe tiếng Chúa một cách sâu lắng. Không phải chỉ nghe tiếng nhạc Jingle Bells vui nhộn, mà là lắng nghe tiếng thì thầm dịu dàng của mầu nhiệm cứu độ, tiếng vọng từ ngàn xưa nhưng vẫn luôn mới mẻ và sống động: "Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta" (Ga 1,14). Câu Kinh Thánh ngắn gọn ấy không chỉ là một dòng chữ cổ xưa, mà là chìa khóa vàng mở ra cánh cửa hy vọng bất diệt cho toàn nhân loại đang chìm trong bóng tối tội lỗi và tuyệt vọng. Thiên Chúa ở cùng chúng ta – Emmanuel. Ngài không ở xa xôi trên trời cao, Ngài không dửng dưng với nỗi đau con người. Ngài đang hiện diện ngay đây, trong những khó khăn thử thách hàng ngày, trong những giọt nước mắt lặng lẽ, và cả trong những niềm vui bé nhỏ của phận người mỏng giòn. Nhận ra sự hiện diện sống động ấy chính là đích đến thực sự, là mục tiêu cao cả nhất của việc dọn mình mừng lễ Giáng Sinh.

Hãy cảnh giác cao độ. Đừng để ánh đèn nhấp nháy lộng lẫy của những cây thông Noel khổng lồ, dù đẹp đẽ và mê hoặc đến đâu, làm lu mờ ánh sáng dịu dàng, thánh thiện và cứu độ tỏa ra từ Chúa Hài Đồng nơi hang đá đơn sơ, nghèo hèn. Ánh đèn điện nhân tạo có thể soi sáng căn phòng vật chất, làm không gian thêm ấm cúng, nhưng chỉ có ánh sáng chân thật từ Chúa Kitô mới có thể soi sáng lương tâm u tối, sưởi ấm những tâm hồn đang lạnh giá vì ích kỷ và vô cảm. Đừng để tiếng chuông leng keng vui tai của ông già Noel, hay tiếng chuông thông báo điện thoại từ shipper báo hàng đã đến, át đi tiếng khóc chào đời yếu ớt nhưng đầy quyền năng của Đấng Cứu Thế trong đêm đông Belem. Tiếng khóc ấy chính là tiếng gọi tha thiết của Tình Yêu vô biên, tiếng gọi mời gọi chúng ta hãy mở rộng tâm hồn để đón nhận Ngài và để yêu thương anh em mình cách cụ thể hơn. Năm nay, hãy can đảm thay đổi từ những điều nhỏ bé nhất. Hãy bớt đi một chút ồn ào, hối hả bên ngoài để tăng thêm chiều sâu thiêng liêng bên trong. Hãy bớt đi một món quà vật chất đắt tiền để trao đi những món quà tinh thần quý giá hơn: một lời xin lỗi chân thành, một sự tha thứ rộng lượng, một cử chỉ quan tâm chân tình, một hành động bác ái âm thầm.

Chúng ta hãy cùng nhau nỗ lực để Giáng Sinh thực sự là Giáng Sinh – đúng với bản chất nguyên thủy, thiêng liêng và cứu độ của nó. Đó là ngày Con Thiên Chúa làm người, hạ mình xuống tận cùng sự nghèo hèn để nâng con người lên phẩm giá làm con cái Thiên Chúa. Và đó cũng là ngày con người được phục hồi phẩm giá cao quý, được trao ban hy vọng sống đời đời trong tình yêu Thiên Chúa. Không có Chúa Kitô ở trung tâm, Giáng Sinh chỉ là một lễ hội mùa đông vô nghĩa, chóng tàn. Nhưng có Chúa Kitô ngự trị, thì mỗi ngày trong đời đều có thể trở thành Giáng Sinh đích thực, vì Thiên Chúa luôn ở cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận thế. Ước mong sao, việc "dọn mình" mừng lễ của chúng ta không chỉ dừng lại ở những hình thức bên ngoài, mà trở thành một cuộc hoán cải thực sự từ tận đáy lòng, một sự trở về nguồn cội đức tin để kín múc sức sống mới, sức mạnh để sống chứng tá giữa đời thường.

Chúc mọi người những ngày còn lại của Mùa Vọng thật nhiều ơn Chúa tuôn đổ, thật nhiều sự bình an sâu lắng và tĩnh lặng nội tâm để dọn lòng đón Chúa Giáng Sinh cách xứng đáng. Xin cho mỗi người chúng ta trở thành một máng cỏ ấm áp, đơn sơ nhưng tràn đầy tình yêu thương chân thành, để Chúa Hài Đồng có thể yên nghỉ, an ngự và từ đó tỏa sáng vinh quang cứu độ của Ngài cho thế giới hôm nay – một thế giới đang rất cần ánh sáng và tình yêu thực sự. Amen.

Lm. Anmai, CSsR

Hằng tuần Chúa Nói Ta Đáp, Năm A đã được xuất bản tại Hoa Kì và được xuất bản lần 2 tại Việt Nam. Lời giới thiệu về sách được ghi ở Mục: Sách của Tác giả trang chủ cuối cột 1 ___________________

Every Week God Speaks – We Respond, Cycle A was published Online in the US. The introduction of the book is recorded at “Sách của Tác giả Chủ trương, Column 1.

Hằng tuần Chúa Nói Ta Đáp, Năm B đã được xuất bản tại Hoa Kì và được xuất bản lần 2 tại Việt Nam. Lời giới thiệu về sách được ghi ở Mục: Sách của Tác giả trang chủ cuối cột 1

  Hằng tuần Chúa Nói Ta Đáp, Năm C đã được xuất bản tại Hoa Kì và được xuất bản lần 2 tại Việt Nam. Lời giới thiệu về sách được ghi ở Mục: Sách của Tác giả trang chủ, cuối cột 1.

   ------------------------------------

 Năm Mục Vụ Giới Trẻ 2021.  HĐGM ấn định một chương trình Mục vụ Giới trẻ 3 năm với các chủ đề tương ứng: Năm 2020: Đồng hành với người trẻ hướng tới sự trưởng thành toàn diện.

Năm 2021: Đồng hành với người trẻ trong đời sống gia đình. Để hiểu ý nghĩa và thực hành, xin nhấn vào đường dẫn này:

https://giaophannhatrang.org/vi/news/muc-vu-gioi-tre/cong-bo-logo-nam-muc-vu-gioi-tre-2021-20614.html

Năm 2022: Đồng hành với người trẻ trong đời sống Giáo hội và xã hội.

--------------------------------

Năm Thánh Giu-se: Nhân kỷ niệm 150 năm Đức Giáo hoàng Pio IX chọn thánh Giuse làm Đấng Bảo Trợ Giáo Hội Công Giáo, Đức Phanxicô đã ban hành Tông thư “Patris corde” – Trái tim của người Cha – và công bố “Năm đặc biệt về thánh Giuse” từ ngày 8/12/2020 đến ngày 8/12/2021. Để biết thêm ý nghĩa và áp dụng vào hoàn cảnh VN, xin nhấn vào đường dẫn này:

https://tgpsaigon.net/bai-viet/nam-thanh-giuse-nhung-dieu-nguoi-cong-giao-can-biet-61799

--------------------------------------

Năm “Gia đình Amoris Laetitia” 2021 về “Vẻ đẹp và niềm vui của tình yêu gia đình” do Bộ Giáo Dân, Gia Đình và Sự Sống tổ chức, được Đức Phanxicô khai mạc dịp Lễ Thánh Giuse 19/ 3/ 2021 và bế mạc ngày 26/6/2022 trong dịp Hội Ngộ Thế Giới các Gia Đình lần thứ 10 diễn ra tại Roma. Để biết thêm ý nghĩa và áp dụng, xin nhấn vào đường dẫn này:

https://tgpsaigon.net/bai-viet/nam-gia-dinh-amoris-laetitia-muc-tieu-va-sang-kien-62928

 --------------------------------------

Hình ảnh giải trí.

 

Dương Lịch & Âm Lịch