Mùa Thường Niên 2

Mùa Thường Niên 2 bắt đầu từ Thứ Hai sau Chúa Nhật Lễ Hiện Xuống (vào khoảng cuối Tháng 5 hay đầu Tháng 6 Dương Lịch) cho tới Thứ Bảy Lễ Vọng của Chúa Nhât 1 Mùa Vọng (vào khoảng cuối Tháng 11 hay đầu Tháng 12 Dương Lịch). Mầu sắc phụng vụ trong Mùa Thường Niên 2 cũng là mầu xanh lá cây, mầu hi vọng. Mùa Thường Niên 2 kéo dài, nên người tín hữu có thể sống lơ là, làm nhụt tinh thần. Vì thế Giáo Hội dùng mầu hi vọng, để nhắc nhở người tín hữu giữ vững niềm hi vọng vào Chúa. Giữ vững niềm hi vọng là điều cần thiết vì còn hi vọng, người ta còn cầu nguyện; hết hi vọng, người ta cũng thôi cầu nguyện.

Là mùa kéo dài nhất trong năm phụng vụ mà từ tuần nọ qua tuần kia, khi người tín hữu đến nhà thờ ít thấy có gì thay đổi về cảnh trí trong nhà thờ cũng như mầu sắc phụng vụ, họ có thể dễ rơi vào tâm trạng “Quen quá hoá nhàm” hoặc “Gần chùa gọi Bụt bằng anh”.

Để đối phó với tâm trạng đó, người tín hũu cần tìm những phương thế giúp mình làm mới lại việc đạo: việc dâng lễ, thờ phượng và cầu nguyện. Người tín hữu cần học cách sống và làm viêc của thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giê-su là làm việc thường, nhưng với một cách không thường, nghĩa là làm việc vì lòng yêu mến Chúa và kết hợp với Chúa.

Thánh nữ Têrêsa chỉ hoc tới bậc tiểu học. Thế mà năm 1998, Giáo Hội đã tôn phong làm tiến sĩ Hội Thánh. Tại sao lại có chuyện ngược đời như vậy? Thưa rằng Thánh Têrêsa đã dạy cho mọi người tín hữu: già, trẻ, lớn, bé, học cao rộng cũng như ít học, đàn ông cũng như đàn bà, tu cũng như không tu, cách làm việc kếp hợp với Chúa và vì yêu mến Chúa. Sống kết hợp với Chúa là dâng ngày sống cho Chúa, dâng tất cả những việc trong ngày như: nói năng, ăn uống, làm việc, giải trí và ngủ nghỉ, những vui buồn trong ngày sống, ngay cả những bệnh tật, đau khổ, thánh giá, những thất bại, thiệt thòi, những phũ phàng, những nỗi cay đắng của cuộc đời, trong ý hướng kết hợp với Chúa, vì yêu mến Chúa để làm sánh danh Chúa. Chuyện kể lại rằng khi cùng ngồi giặt quần áo, có chị dòng kia, không biết có phải vì ganh tị gì đó, cứ làm bắn bọt xà bông vào quần áo Chị Teresa. Têrêsa không phản đối, nhưng chấp nhận vì yêu mến Chúa, coi như những cánh hoa hồng thiêng dâng lên Chúa, để cầu nguyện cho người tội lỗi được ăn năn trở lại  và cầu nguyện cho việc truyền giáo. 

Khi Dòng Kín (Đan Viện Cát Minh) Sài gòn thiết lập thêm Dòng Kín tại Hà Nội, với tinh thần truyền giáo, Têrêsa là người thứ nhất tình nguyện sang tu Dòng kín Hà Nội. Tuy nhiên sức khoẻ kém không cho phép Têrêsa làm cuộc hành trình dài trên đường biển. Mặc dầu vậy, trong cuốn Nhật Kí “Một Tâm Hồn”, Têrêsa cầu nguyện cho được khỏi bệnh để có thể du lịch sang Sài Gòn.

Hiệu qủa của công việc làm được dâng lên Thiên Chúa, kết hơp với Chúa và vì yêu mến Chúa, nhắm phụng sự Thiên Chúa và phục vụ tha nhân, sẽ giúp người ta cảm thấy công việc làm trở nên nhẹ nhàng, có mục đích, có ý nghĩa và có công phúc trước mặt Thiên Chúa. Như vậy mới giúp người ta cảm thấy vui vì công việc làm đã được ghi vào sổ bộ nước Trời.

Mùa Thường Niên 2 nhằm vào mùa hè. Trong những tháng hè, nếu giáo phận cũng như giáo xứ hoặc liên giáo xứ có tổ chức những ngày cấm phòng, tĩnh tâm, tĩnh huấn hoặc hội thảo hay những ngày học hỏi do linh mục hướng dẫn, người tín hữu nên đi dự để ôn lại giáo lí và cách làm việc tông đồ và làm mới lại đức tin bằng lời cầu nguyện với sự khuyến khích của gia đình, họ hàng và bạn hữu.

Trong Mùa Thường Niên 2, Giáo Hội mừng lễ Chúa Ba Ngôi (Chúa Nhật sau Chúa Nhật Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống) Lễ Mình Máu Thánh Chúa (Chúa Nhật sau Chúa Nhật Lễ Chúa ba Ngôi), Lễ Sinh Nhật thánh Gioan tẩy giả (24-06), Lễ thánh Phêrô và Phaolô tồng đồ (29-06), Lễ Chúa Hiển Dung (06-08), Lễ Đức Mẹ Lên Trời (15-08), Lễ Suy Tôn Thánh giá (14-09), Lễ Các Thánh 01-11), Lễ Cầu cho Các Tín hữu đã qua đời (02-11), Lễ Cung Hiến Thánh Đường Latêranô (09-11). Khi các ngày lễ trên đây nhằm vào ngày Chúa Nhật thì phụng vụ lời Chúa của các lễ này thay thế phụng vụ lời Chúa ngày Chúa Nhật và mầu sắc phụng vụ cũng đi theo mầu sắc phụng vụ của mỗi lễ.

Khi thấy những mầu sắc khác nhau trong phụng vụ của các ngày lễ trên khác với mầu xanh của mùa thường niên thì cũng có thể gây được sự chú ý và thay đổi trong tâm thức người tín hữu. Có linh mục chánh xứ kia thường hay khuyến khích giáo dân, nhất là phái nữ bận mầu áo theo mầu sắc phụng vụ của mỗi mùa phụng vụ hay mỗi ngày lễ để khơi dậy ý thức về ý nghĩa mầu sắc phụng vụ  trong tâm thức người đi dự lễ.

Áp dụng lời khuyến khích của linh mục chánh xứ về việc bận quần áo cho hợp với mầu sắc phụng vụ, thì cũng phải canh chừng để loại bỏ những ý nghĩ chưng diện quần áo để khoe khoang là có quần áo đẹp hoặc chưng diện theo thời trang thay vì đến nhà thờ để thờ phượng, tạ tội, cảm tạ, xin ơn và làm chứng cho đức tin.

Có lời Chúa trong Thánh Vịnh dạy rằng: “Chúa chẳng thích gì tế phẩm và lễ vật, nhưng đã mở tai con. Này con xin đến để làm theo ý Chúa và ấp ủ luật Chúa trong lòng”. (Tv 40: 7-9). Lời Thánh Vịnh khác còn dạy: “Chúa chẳng ưa thích gì tế phẩm, con có thượng tiến lễ toàn thiêu, Ngài cũng không chấp nhận. Lạy Chúa, tế phẩm dâng Ngài là tâm hồn đổ vỡ, một tâm hòn đổ vỡ, ăn năn, Ngài sẽ chẳng khinh chê” (Tv 51:18-19). 

Tại sao hai người lên Đền Thơ cầu nguyện mà Thiên Chúa không chấp nhận lời cầu nguyện của người Pharisêu, mà lại chấp nhận lời nguyện cầu của người thu thuế? (Lc 18:9-14). Tại sao bà goá nghèo dâng vào Đền Thờ chỉ có 2 đồng tiền kẽm, trị giá một phần tư đồng bạc Rô-ma thời bấy giờ, mà Chuá lại bảo bà đã dâng cúng nhiều hơn ai hết? (Mc 12: 41-44). Xin mở đọc những trích dẫn Thánh Kinh trên để tìm hiểu lí do tại sao?

Có bao giờ đang đêm nằm ngủ,

mà tự nhiên tỉnh giấc.

Nằm trên giường suy đi nghĩ lại

về những lời nói và việc làm đạo đức của mình,

với ngụ ý khoe khoang muốn cho người ta biết đến danh tính,

mà cảm thấy tâm hồn trống rỗng và hổ thẹn với lòng mình?

Hổ thẹn và trống rỗng trong tâm hồn là bước khởi đầu

cho tiến trình đổi mới tâm hồn và thay đổi đời sống.

Phúc đức cho người biết hổ thẹn và cảm thấy trống rỗng trong tâm hồn.

Lm Trần Bình Trọng

 

Write comment (0 Comments)

Mùa Phục Sinh

Sự kiện Đức Kitô phục sinh từ cõi chết là một biến cố quan trọng không những trong lịch sử Kitô giáo, mà còn có một chỗ đứng quan trọng trong lịch sử loài người. Phục Sinh là ngày lễ quan trọng nhất trong thế giới Kitô giáo, kỉ niệm Chúa Phục sinh từ cõi chết sống lại, để cứu chuộc loài người. Nếu Đức Kitô không sống lại, thì Người không thể huỷ diệt sự chết và không thể mời gọi loài người chia sẻ cuộc Phục sinh với Người. Nếu như vậy thì loài người cũng sẽ chết như loài vật và cỏ cây qua một tiến trình: sinh, lão, bệnh, tử mà thôi.

Mỗi dân tộc có những câu chuyện thần thoại khác nhau. Trí tưởng tượng người ta càng giầu thì chuyện càng thần thoại. Tuy nhiên chuyện của một người đã chết đi ba ngày, rồi tự mình sống lại, là một câu chuyện quá thần thoại, vượt sức tưởng tượng của loài người. Ðối với những người chống Thiên Chúa giáo, thì đó chỉ là một câu chuyện hoang đường, không hơn, không kém. Tuy nhiên câu chuyện Ðấng Cứu thế chết đi sống lại đã được các ngôn sứ tiên báo cả hàng trăm năm trước, và chính Đức Giê-su cũng tự tiên báo. Ðể phản bác lời tiên tri về việc Ðức Ki-tô phục sinh, những kẻ kết án Chúa đã xin quan Pilatô phái quân lính đến canh mộ Người, hầu tránh âm mưu có thể xẩy ra, do việc môn đệ lấy trộm xác, rồi phao tin là Thầy họ đã sống lại (Mt 27:63-66).

Vào thời bấy giờ tại tòa án Do thái, đàn bà không thể đứng ra làm nhân chứng. Vậy mà Ðức Giêsu đã chọn bà Maria Mác-đa-la làm chứng nhân cho việc Người sống lại. Như vậy phải có lí do nào đó. Và đó là đường lối của Thiên Chúa. Khi bà Maria Mác-đa-la vội vã chạy về báo tin cho ông Phêrô và Gioan rằng xác Thầy họ không còn nằm trong mồ nữa, hai ông cũng chạy ra mồ. Ông Gioan chạy mau hơn vì còn trẻ, nhưng vì tế nhị không vào ngay, đợi cho ông Phêrô đến sau để vào trước. Ông Phêrô không hiểu tại sao khăn liệm xác lại được để riêng một bên. Nếu  xác Ðức Giêsu bị lấy trộm như các thượng tế và người Pharisêu đã đề phòng, xin Philatô ra lệnh cho quân lính canh mồ, thì kẻ trộm phải làm cách vội vã, chứ đâu còn giờ mà lột khăn liệm ra khỏi thân mình Chúa, và cũng đâu còn giờ để gấp khăn che đầu lại làm chi cho mất công và mất giờ. Do đó việc gấp khăn che đầu là dấu chỉ cho các tông đồ tin là Thầy họ đã sống lại. Và thánh Gioan, có lẽ vì được Ðức Giêsu thương mến (Ga 20:2) và không bận tâm với việc vợ con, nên mới tinh ý nhận ra được ý nghĩa của dấu chỉ này.

Các tông đồ cũng như hàng ngàn các môn đệ của Chúa thời Giáo Hội sơ khai, cũng như hàng triệu ngườ Công Giáo trên khắp thế giới sau đó đã chấp nhận cái chết để làm chứng cho đức tin vào Chúa và việc Đức Kitô phục sinh.  

Mùa Phục Sinh kéo dài 50 ngày từ Chúa Nhật Phục Sinh cho tới hết Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống để ghi nhớ lời Thánh sử Luca: “Khi đến ngày Lễ Ngũ Tuần, tất cả các môn đệ đều tụ họp một nơi.. hết thảy mọi người được đầy tràn Chúa Thánh Thần” (Cv 2: 1-4). Các Chúa Nhật trong Mùa này được gọi là Chúa Phục sinh. Lời ca hát Alleluia trước Phúc âm, có nghĩa là vui mừng, tung hô, ngợi khen là đặc điểm của Mùa Phục Sinh. - MVVB

 

Write comment (0 Comments)

Mùa Thường Niên 1

‘Ngoài những mùa có đặc tính riêng biệt, còn lại 33 hoặc 34 tuần trong chu kì năm phụng vụ. Trong các tuần lễ này, Giáo Hội không cử hành một khía cạnh nào đặc biệt về mầu niệm Chúa Kitô, mà lại tôn kính chính mầu nhiệm của Chúa Cứu Thế trong toàn bộ, nhất là trong các ngày Chúa Nhật. Thời gian này gọi là Mùa Thường Niên ’. Đoạn trên trích từ Niên Lịch Phụng Vụ 2012, của Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Hoa Kì).

Mùa Thường niên được chia làm hai phần: Mùa Thường Niên I và II. Lễ phẩm trong Mùa Thường Niên 1 và 2 là màu xanh lá cây, tượng trưng cho niềm hi vọng. Hi vọng là một trong 3 nhân đức tối thấn của người tín hữu: tin, cậy (hi vọng), mến. Còn hi vọng là người ta còn cầu nguyện. Hết hi vọng, người ta cũng thôi cầu nguyện. 

Mùa Thường Niên 1 bắt đầu từ Thứ Hai sau Chúa Nhật Chúa lãnh Phép Rửa, hoặc theo sau 06 Tháng 1 cho tới hết Thứ Ba trước Thứ Tư Lễ Tro. Trong Mùa Thường Niên 1, giáo hữu Việt Nam thường mừng ngày Tết Nguyên Đán. Đôi khi có những năm, Tết Nguyên Đán đến trễ vào ngay đầu Mùa Chay.

Tết Nguyên Đán là ngày lễ nghỉ mang sắc thái văn hoá dân tộc. Tuy nhiên người Công Giáo cần đem ý nghĩa tôn giáo vào việc mừng Tết, có nghĩa là công nhận Thiên Chúa là Chúa của ngày Tết, Chúa của Xuân, Hạ, Thu, Đông, Chúa của tứ thời bát tiết, Chúa của thời giờ, năm tháng và đem Chúa vào việc mừng Xuân mới sang. Người Công Giáo được khuyến khích và nhắc nhở để đem ý nghĩa tôn giáo, ý nghĩa thiêng liêng vào việc đón xuân.

 Để áp dụng thực hành, Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam quy định những ý chỉ cầu nguyện cho các ngày Tết như sau:

 (1) Trong thánh Lễ Tất Niên, người tín hữu dâng ý chỉ tạ ơn Thiên Chúa cho năm cũ: tạ ơn cho thời giờ, năm tháng và ân huệ Chúa đã ban, đồng thời xin Chúa tha thứ những lỗi lầm, những thiếu sót trong năm cũ..

 (2) Lễ Giao Thừa là ngày cầu bình an cho Năm Mới: cho Quê Hương, Giáo Hội, cho cá nhân và gia đình. Bình an không chỉ hiểu theo nghĩa vắng bóng chiến tranh bằng súng đạn, nhưng còn là bình an trong tâm hồn.

 (3) Lễ Tân Niên vào ngày Mồng Một Tết là ngày mừng xuân mới sang với ý hướng đổi mới tâm hồn và đời sống.

 (4) Lễ Mồng Hai Tết là ngày kính nhớ Tổ Tiên và Ông Bà Cha Mẹ. Truyền thống lễ giáo Việt Nam dạy con cái phải thảo kính ông bà cha mẹ qua những câu ca dao như: “Công cha như núi thái sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng tôn kính mẹ cha. Cho tròn chữ hiếu mới là con ngoan”. Truyền thống Do Thái giáo cũng tương tự với truyền thống Việt nam xét về chữ hiếu. Sách Huấn Ca chứa đựng những lời khuyên dạy thực tế mà người Do thái trong Cựu ước đã thu tích được để giúp con cháu sống theo gương đạo hạnh, công đức (Hc 44:10) của tiền nhân.

 (5) Lễ Mồng Ba Tết là ngày thánh hoá Công Ăn Việc Làm. Quan niệm của dân gian Việt Nam về Ông Trời là Đấng tạo thành trời đất, loài người và muôn vật. Ông Trời là Đấng điều hành vũ trụ và vận mạng con người và thưởng phạt người lành người dữ. Quan niệm chung của dân Việt về Ông Trời còn lưu hành câu ca dao: “Lạy Trời mưa xuống, lấy nước tôi uống, lấy ruộng tôi cầy, lấy đầy bát cơm, lấy rơm đun bếp”. Có nơi đọc câu cuối là: “Lấy con tôm to”. Đại thi sĩ Nguyễn Du còn tạ ơn Trời bằng cách đặt vào miệng Kim Trọng vần thơ bất hủ khi gặp lại được Thuý Kiều: “Trời còn để có hôm nay”.

Ông Trời đó của dân gian Việt Nam cũng là Thiên Chúa của người Công Giáo và Thiên Chúa Giáo. Thiên Chúa tạo dựng loài người với những nhu cầu thể chất, tinh thần và đời sống thiêng liêng. Và Thiên Chúa ban cho loài người trí óc và đôi bàn tay làm việc để đáp ứng nhu cầu sinh tồn và để phát triển con người. Như vậy người Công Giáo không làm việc một cách lẻ loi, nhưng làm việc kết hợp với việc làm của Đức Kitô, để xin Chúa giúp tìm ra ý nghĩa và mục đích của công việc làm và xin Chúa thánh hoá công việc làm. Người Công Giáo làm việc không phải chỉ vì việc làm, mà coi việc làm chỉ là phương tiện để giúp thăng tién hoá đời sống, chứ không coi việc làm như là cùng đích và cứu cánh.

 Vào dịp đầu năm mới, người tín hữu tạ ơn Chúa về những hồng ân Chúa đã ban trong năm cũ và xin Chúa chúc lành cho năm mới.

 Lm Trần Bnh Trọng

 

Write comment (0 Comments)

Tam Nhật Vượt Qua

Lễ Vượt Qua (Passover Feast, Paschal Feast) của người Do Thái kỉ niệm biến cố người Do Thái trốn khỏi ách nô lệ bên Ai Cập. Họ ăn thịt chiên và bánh không men cách vội vã để còn có đủ giờ sửa soạn chạy trốn ban đêm. Đức Giêsu chọn mừng lễ Vượt Qua của người Do Thái trong Bữa Tiệc Li với các môn đệ vào chiều trước ngày Người chịu khổ hình thập giá và tử nạn. Người đến làm như Con Chiên tự nguyện chịu chết để chuộc tội thế gian để nhân loại được sống. Tam nhật Vượt Qua bắt đầu từ Lễ Chúa Lập Bí Tích Thánh Thể và chức linh mục vào Thứ Năm Tuần Thánh cho tới chiều Thứ Bảy Lễ Vọng Phục Sinh.

Thứ Năm Tuần Thánh kỉ niệm việc Chúa rửa chân cho các tông đồ để dạy họ và cũng dạy người tín hũu bài học phục vụ trong khiêm hạ. Chúa còn bảo các tông đồ rửa chân cho nhau nghĩa là phục vụ lẫn nhau. Hôm nay Chúa truyền Phép Thánh Thể bằng bánh không men để ở lại với loài người cho đến tận thế. Ðể tiếp tục Bí tích Thánh thể, Chúa còn lập chức linh mục. Như vậy Thánh thể và linh mục đi liền với nhau vì không thể có Bí tích Thánh Thể nếu không có linh mục.

Thứ Sáu Tuần Thánh kỉ niệm cuộc khổ nạn của Chúa trên thập giá để làm giá cứu chuộc nhân loại. Hôm nay là ngày ăn chay và kiêng thịt. Ăn chay kiêng thịt không phải như người Pharisêu. Kiêng thịt không phải hễ không ăn thịt là đủ. Kiêng thịt mà lại ăn tôm hùm chẳng hạn: vừa mắc tiền, lại vừa ngon miệng, thì sao có thể nói được là hãm mình. Ăn chay kiêng thịt không phải vì luật buộc phải làm một cách bất đắc dĩ cho qua lần chiếu lệ. Hi sinh, hãm mình ăn chay kiêng thịt vì yêu mến thì việc ăn chay kiêng thịt mới khỏi trở nên nặng nề và mới có ý nghĩa và mang lại ơn phúc. Và đó là tình yêu biến đổi. Chúa đã chết cho tội lỗi loài người. Để được sống lại trong tâm hồn, người tín hữu cần chết đi cho tội lỗi và các thứ tính mê nết xấu để được sống lại trong ơn thánh.

Vẻ trầm mặc của ngày Thứ Bảy Tuần Thánh giúp người tín hữu tiếp tục suy niệm về cuộc tử nạn của Chúa và mong được sống lại về phần linh hồn cùng với Chúa sống lại vào Chúa Nhật Phục Sinh. Trong buổi tiếp kiến 20 ngàn tín hữu hành hương tại Quảng Trường Thánh Phêrô vào Thứ Tư Tuần Thánh 2009, Đức Giáo Hoàng Bênêđitô XVI nói về ý nghĩa của Thứ bảy Tuần Thánh như sau: Giáo Hội canh thức cầu nguyện, chia sẻ tâm tình đau thương của Mẹ Maria và tín thác nơi Chúa. Sự mặc niệm này dẫn chúng ta đến buổi canh thức vọng Phục Sinh, trong đó niềm vui và ánh sáng Phục Sinh bùng lên trong đêm tối. (Theo bản dịch của Lm Trần Đức Anh, OP).

Lm Trần Bình Trọng

Write comment (0 Comments)

Mùa Giáng Sinh

Mùa Giáng Sinh là mùa hân hoan vui mừng với những khung cảnh trang hoàng trong nhà cũng như ngoài phố, những cây sinh nhật với đèn điện đủ mầu sắc, những hang đá máng cỏ đẹp mắt, với nhạc giáng sinh làm rộn rã lòng người. Người ta còn gửi quà Giáng sinh, gửi thiệp Giáng sinh với những lời chúc mừng tốt đẹp. Mùa Giáng Sinh bắt đầu từ Lễ Vọng Giáng Sinh cho tới Chúa Nhật sau Chúa Nhật Lễ Hiển Linh quen gọi là Lễ Ba Vua, hoặc hết ngày 06 Tháng Giêng khi lễ Ba Vua nhằm ngày 06/01. Trong Mùa Giáng Sinh, Giáo Hội mừng việc Chúa Cứu Thế giáng trần và việc Người tỏ mình ra cho nhân loại qua ba nhà Đạo sĩ quen gọi là Ba Vua. Lễ phẩm trong Mùa Giáng sinh là mầu trắng, tượng trưng cho sự vui mừng vì đấng Cứu Thế đã đến.

Việc Đấng Cứu thế Giáng sinh là một biến cố quan trọng nhất trong lịch sử loài người. Từ khi Chúa Cứu Thế sinh ra, thì thời gian đổi ngược hẳn lại. Vì thế ngưòi ta gọi năm nay là  năm nọ, năm kia sau khi Chúa Cứu Thê giáng sinh. Nếu biến cố xẩy ra trước khi Chúa Cứu thế giáng sinh, thì người ta lại tính niên hiệu ngược lại, chẳng hạn sự việc xẩy ra năm năm này năm nọ trước năm Chúa giáng sinh. Nhiều sử gia trên thế giới dựa trên năm Chúa giáng sinh để tính thời gian và đặt lại niên hiệu. Và gần đây người ta đã khám phá ra là họ đã tính lầm niên hiệu Chúa giáng sinh khoảng hai hay ba năm trước niên hiệu đã ấn định. Tuy nhiên người ta không muốn đổi lại các niên hiệu của các biến cố trên thế giới, bởi vì làm như vậy quá phức tạp và tốn kém về thời giờ và tiền bạc. 

Tuy nhiên Chúa đến không phải chỉ đổi ngược lại dòng lịch sử. Chúa đến để làm một việc đổi mới toàn diện trong tâm hồn mỗi người: đổi lại cách suy tư, đổi lại những giá trị trong đời sống. Trước khi Chúa Cứu Thế giáng sinh độ 700 năm, thì ngôn sứ Isaiah đã tiên báo: “Ðoàn dân đang lần bước giữa tối tăm, đã thấy một ánh sáng huy hoàng” (Is 9:1). Lời ngôn sứ Isaiah về Ðấng Cứu Thế đã được thực hiện trong đêm Giáng sinh. Ngay từ khi mới sinh, Chúa Cứu thế đã làm xáo trộn tâm trí loài người, như Chúa đã làm xáo trộn tâm trí vua Hêrôđê. Sứ mệnh của Chúa là làm xáo trộn tâm trí loài người, làm cho họ  bất mãn với con người cũ, với lối sống hiện tại: tư tưởng cũng như hành động để Chuá có thể làm chủ tâm hồn họ, ban bình an và niềm vui cho họ.

Sau những ngày giờ bận rộn sửa soạn mừng lễ Sinh nhật: Gửi quà sinh nhật, thiệp sinh nhật, làm hang đa máng cỏ, ta nên dành ít thời giờ yên lặng để suy niệm về màu nhiệm Giáng sinh. Chỉ trong thinh lặng người ta mới dễ nhận ra sự hiện diện của Chúa, mới dễ khám phá ra ý nghĩa của màu nhiệm Giáng Sinh: bé nhỏ, nghèo khó, tầm thường, khiêm tốn. Trong đêm giáng sinh đầu tiên, chỉ có ít nhân vật được chứng kiến cảnh hang đá Bêlem: đó là Mẹ Maria, Thánh Giuse và mấy người mục đồng, và chiên bò lừa (Luc 2:8,10,16). - MVVB

 

Write comment (0 Comments)

Các bài khác...

  1. Mùa Vọng
  2. Mùa Chay

Hằng tuần Chúa Nói Ta Đáp, Năm A đã được xuất bản tại Hoa Kì và được xuất bản lần 2 tại Việt Nam. Lời giới thiệu về sách được ghi ở Mục: Sách của Tác giả trang chủ, cuối cột 1. ___________________

Every Week God Speaks – We Respond, Cycle A was published Online in the US. The introduction of the book is recorded at “Sách của Tác giả Chủ trương, Column 1.

Hằng tuần Chúa Nói Ta Đáp, Năm B đã được xuất bản tại Hoa Kì và được xuất bản lần 2 tại Việt Nam. Lời giới thiệu về sách được ghi ở Mục: Sách của Tác giả trang chủ, cuối cột 1.

  Hằng tuần Chúa Nói Ta Đáp, Năm C đã được xuất bản tại Hoa Kì và được xuất bản lần 2 tại Việt Nam. Lời giới thiệu về sách được ghi ở Mục: Sách của Tác giả trang chủ, cuối cột 1.

   ------------------------------------

 Năm Mục Vụ Giới Trẻ 2021.  HĐGM đề nghị một chương trình Mục vụ Giới trẻ 3 năm với các chủ đề tương ứng: Năm 2020: Đồng hành với người trẻ hướng tới sự trưởng thành toàn diện.

Năm 2021: Đồng hành với người trẻ trong đời sống gia đình.

Năm 2022: Đồng hành với người trẻ trong đời sống Giáo hội và xã hội.

Dương Lịch & Âm Lịch